Vườn Thơ " BIỆT THỰ HOA MAI"- 744 Lý Thường Kiệt-F5- Mỹ Tho Tiền Giang
doliem | 14 December, 2008 21:14
BẾN XƯA.
Dòng sông chẩy dài nỗi nhớ
Con đò giận dỗi bến quê
Người xưa không thấy bốn bề sương giăng.
Tháng 11/008
NHỚ CHĂNG
Lá xanh che góc trời xanh
Thời gian lớp lớp bao quanh thân Tràm
Mái chèo khua nước giòn tan
Áo bà ba bó sát ngang eo tròn
Hoa trắng nõn ,nước đỏ ngòn
Em son lái chiếc xuồng con lẹ làng
Mai ngày bỏ bến sang ngang
Nhớ chăng chiều ấy bông Tràm trắng mây ?
2007
SÁM HỐI
Khi người ta trồng lai rừng tràm
Trên mảnh đất ngày xưa đốn chặt
Khi ta thả cá lia thia vào mương rạch
Đó là sám hối thiên nhiên
Khi cánh cò bay bổng trắng chiều hôm
Là tâm con người nhân ái lại
Khi sát đường bêton mọc cây hoang dại
Là thiên nhiên trở lại với người
Ngày xửa ngày xưa đã có một thời
Con người, thiên nhiên là một
Rồi con người cưỡng đoạt ,chà đạp...
Thiên nhiên không chịu ,nổi khùng
Bão táp nắng lụt gió giông
Đòi lại những gì đã mất...
Ba phần tư là nước,ba phần tư là cây
Mắt em trong xanh màu lá
Lòng người thảo thơm hoa cỏ
Hồn em bay bổng chim trời
Hạnh phúc nào hơn thế người ơi.
Thang11/008
doliem | 24 November, 2008 23:17
CHÙM THƠ CAO NGUYÊN
I
Xua đuổi ta ra khỏi lòng em
Trời khuya đường vắng nhạt ánh đèn
Sương bạc giăng giăng mờ phố núi
Nỗi buốn tràn chẩy khắp Cao Nguyên.
II
Lăng lẽ đêm trôi giữa đại ngàn
Hoa cà trắng nõn kéo thu sang
Có nghe thổn thức lời non nước
Trong tiếng Chiêng ,Cồng giữa thế gian.
III
Xuyến Chi nở bướm vàng tung cánh
Mắt Bana sóng sánh trưa hè
Lưng gùi nặng đại ngàn gió núi
Dã Qùy vàng chấp chới đồi xa.
IV
Nơi ấy bóng hình xa vợi xa
Mong manh sợi nắng nhạt chiều tà
Tỉnh,mơ nghe bước dồn chân vội
Lối vắng thu về có nhớ ta?
Tháng,11/008
doliem | 23 November, 2008 16:48

Sông lô xuôi mãi vê đông
Muốn tìm em cứ ngược dòng lên đây
Khe Nho Quế nước còn đầy
Mã Phì Lèng vẫn đêm ngày ngóng trông.
Về trong ấy nhớ đây không?
Bắp non mọng sữa núi Rồng nhạn bay,
Địa đầu cực bắc heo may
Chợ phiên thiếu vắng bàn tay ai rồi.
Xin đừng để nước mãi xuôi
Để xuân mãi đợi để người mãi xa,
Để buồn riêng một tình ta
Để em hoá đá ,Mệ Cha xót lòng.
Sông lô chảy mãi vế đông
Trọn đời em đứng đầu dòng đợi anh.
doliem | 20 November, 2008 15:09
MỘT MÌNH EM THÔI

Nhà thơ
Bỗng trở thành nàng thơ,
Mấy tuần trăng
Sống thực hay mơ?
Thể xác đây
Hồn đi đâu vậy?
Quay cuồng ,quay cuồng
Trái tim bỏng cháy
Nối đuôi nhau lớp lớp sóng ngầm.
Cánh én mỏng khi xa khi gần...
Thương quá trái tim doanh nhân!
Giữa cuồng phong chưa từng hồi hộp,
Gìơ đây
Phập phồng
Phập phồng chao đảo, nhớ mong
Muốn hét lên
Ta yêu em, yêu rất thật lòng!
Cự tuyệt nó sẽ mang tội lớn.
Nhắn nhủ rằng
Chỉ một em thôi.
Không em, chẳng còn đất
Chẳng còn trời chẳng còn gì nữa ...
Em ơi ! chẳng còn.
Thu đông 2008
doliem | 19 November, 2008 21:41

NGÀY CÓ EM
Ngày có em
Hoa tươi rói bướm vàng nũng nựu
Nắng ươm tơ
Sáo hót lúa vàng nương
Trong mạch máu hồng cầu hừng hực.
Có em
Phố núi xanh rì mắt lá
Đèn đêm nhấp nháy sắc màu
Gió bốn phía ồn ào gọi bạn
Đêm nối ngày mải miết đuổi nhau.
Có em
Thơm lức càfê đắng ngọt tê đầu lưỡi
Trâu về chuồng núi đồi sương khói
Chim Ktia gọi chiều bên suối
Thác tung bọt trắng góc trời.
Bên em
Mưa bỗng ngừng rơi
Xanh mút mắt đồi tiếp đồi trang trại
Mặt trời đi hoàng hôn vàng ối
Đêm buông rèm tràn ngập những vì sao.
Có em
Phố chợ ồn ào
Hoa thơm lức sắc màu rực rỡ.
Suối luồn rừng leo vô bản nhỏ
Hồng hào bếp lửa nhà Rông.
Có em
Quẻ cát thánh ban
Ca sỹ Ymoan vỗ phím đàn,gào hát
Tình yêu khắc khoải đại ngàn.
Kolia hình trứng chon von
Xuyến chi nở trắng đường quan bướm lượn.
Thu Tây nguyên ru tình chín muộn
Rượu cần nghiêng ngả trăng non.
Tháng 11/008
doliem | 03 November, 2008 14:20
HÀ THÀNH
Đai lộ thênh thang, hoa kiểng nhập
Cao ốc chọc trời lừng lững Hồ tây
Tĩnh lặng một vùng xanh Lăng Bác
Sau Nhà sàn xào xạc lá vàng bay .
Rét ngọt cuối thu sương giăng mắc
Hồ Gươm lặng phẳng tím Lộc vừng
Nườp nượp người chen chân phố cổ
Ôtô nối đuôi trôi đến tận cùng
Nhà cao ngõ nhỏ sâu hun hút
Quanh co ngóc ngách phố trong làng
Hoa trái bốn mùa dong ruổi bán
Bia bọt đặc hè,xe máy như nêm
Chưa bỏ được điều làm nên phố
Hồn quê đầy ắp giữa thị thành
Chào hỏi chuyện trò ran đầu ngõ
Một gánh hàng nửa phố vây quanh.
Tứ xứ tụ về đông như hội
Bán mua mọi thứ có trên đời
Siêu thị ,chợ ngầm, chợ trời ,chơ cóc
Có ghế ,có tiên có đủ thứ ăn chơi.
Kẻ cao vời người thấp tì mặt đất
Giầu khủng long, nghèo mạt... chuyện thường
Sang trọng đấy mà tâm hồn trống rỗng
Quán góc đường trú ngụ chút tình thương.
Ta lạc giữa phấn son phù phiếm
Những cái bắt tay lịch sự hững hờ
Ngắn ngủi vô hồn câu chào hỏi
Lạnh lùng như người máy phát đi.
Lạc phố, lạc đường theo bản đồ tìm kiếm
Lạc điệu thị thành phải học đổi tư duy?
Tháng 10/2008
doliem | 13 October, 2008 01:13
doliem | 04 October, 2008 20:30

VIẾT GIỮA VƯỜN THƠ
Bông Ngũ sắc vung vẩy đầu ngọn gió
Tím hoàng hôn Cẩm tú giao mùa
Mắt ngọc chờ ai xa săm nỗi nhớ
Cội Bồ đề trầm lặng giữa vườn thơ.
Tán si già bầy chim non tình tự
Lầu thơ trôi trong trắng mây chiều
Còn đâu đó bản tình ca đêm hội
Nghe phập phồng nhịp thở buổi giao lưu
Đau đáu lòng bờ vai nỗi nhớ
Nơi nào cũng hiển hiện tình em.
Tháng /10/002
doliem | 04 October, 2008 20:11
NỖI BUỒN TAN CHẢY
Hà thành đêm nay mưa hay tạnh
Thu có vàng hoa sữa đã đưa hương
Phố nhỏ đèn khuya còn thao thức
Như những lần ta lặng lẽ bên em.

Xa xăm quá đôi mắt buồn bất chợt
Mưa bâng quơ xối ướt tiếng cười
Nhấp nháy đỏ vàng hoa thấm lệ
Đau thắt lòng tay nắm lúc chia phôi.
Hà nội giờ này ai đón ai
Sương tơ giăng mắc dốc thuôn dài
Bằng lăng nhuộm tím con đường cổ
Em có đi về trong nắng mai ?
Tháng 10/2008
doliem | 30 September, 2008 23:10
HỒN NƯỚC NON
Gío cứ thổi bâng bâng từ biển
Sóng cứ trào dào dạt trong mưa
Quà mắm xanh chát chua đầu lưỡi
Giữa đất trời như mộng như mơ.
Mốc toạ độ quốc gia số một
Năm cánh sen đỏ rực giữa trời
Tít tận xa ì ầm sóng gió
Dưới chân đất thầm thì sinh sôi
Em phóng tầm đăm đăm đâu đó
Trải hồn bay bổng giữa trùng khơi
Côn Sơn, Hòn Khoai cuối trời mờ tỏ
Cánh cò chao,con Còng đỏ nghiêng cười.
Tháng 6/2008
doliem | 26 September, 2008 14:12
NHÀ BÁC ĐẦU THU

Cái nắng hè oi ả mới được tống tiễn mấy hôm nay, trời Hà Nội đã rải vàng sắc nắng, chưa có heo may nhưng những làn gió đông nam đã lần lượt nối đuôi nhau lướt nhẹ trên hàng sấu rì xanh trên đường Chu Văn An, Điện Biên Phủ làm vơi đi cái ngột ngạt ồn ào của xe máy đeo bám nhau, như trôi vào vô tận ngõ ngách thị thành.
Hôm nay tôi có mặt trong đoàn doanh nhân Việt Nam tiêu biểu. Theo lịch trình trước khi nhận Cúp Phù Đổng, đoàn chúng tôi đi thắp hương tưởng niệm Đức Tổ Hùng Vương và Bác Hồ mong được phù hộ độ trì dẫn dắt làm ăn ngay thẳng, phát tài, tránh được nạn tai, bình an mạnh khỏe. Việc hành hương về Đền Tổ chúng tôi đã làm hôm trước, chiều nay đoàn tập trung ở đầu đường Bắc Sơn bên cạnh Đài Liệt sĩ Quốc gia trước Lăng Bác để cùng nhau đi viếng. Theo thông lệ những ngày này (tháng 10) là thời gian duy tu bảo dưỡng công trình nên Lăng Bác và kỳ đài đóng cửa để công nhân lau rửa, chỉnh trang...
Chúng tôi lên hai chiếc xe ca ba chục chỗ ngồi đi vào cổng phụ Phủ Chủ tịch trên đường Hùng Vương. Cổng chính cửa Phủ ở số 2 cũng trên đường Hùng Vương chỉ mở cửa khi đón quốc khách mà thôi. Gần đối diện với cổng chính Phủ Chủ tịch là trụ sở Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam, cổng này mang số thứ tự là 1. Một chuyện ngẫu nhiên lý thú nên người ta nói vui Đảng số một Nhà nước số hai...
Phủ Chủ tịch một ngôi nhà xây theo phong cách kiến trúc thời Phục Hưng của Pháp có kết hợp một ít chi tiết văn hóa Á đông, sơn màu vàng uy nghi bề thế nằm trong khuôn viên rộng với nhiều cây cổ thụ xum xuê xanh mát... gió nhẹ đưa hương thơm ngát hoa sữa đầu mùa, làm cho tâm hồn chúng tôi lâng lâng xúc động...
Đây là lần thứ hai tôi bước vào căn nhà hiện đang giữ vai trò biểu tượng Quốc gia Phủ Chủ tịch Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Cách đây không lâu ngày 26/1/2006 tôi đã là một trong 40 doanh nhân tiêu biểu của cả nước, được Chủ tịch Nước Trần Đức Lương mời vào Phủ gặp gỡ tặng quà, dự tiệc và chụp ảnh kỷ niệm ở bậc thềm Phủ Chủ tịch, chính nơi mà cách đó 60 năm, mùa đông năm 1946 Bác Hồ đã chụp ảnh chung với đại diện các nhà công thương kỹ nghệ thủ đô Hà Nội, ủng hộ chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa kháng chiến cứu quốc.
Dù khiêm tốn cũng phải thú thực rằng tôi rất tự hào, ấy là trong cuộc đời doanh nhân của mình đã hai lần có mặt trong đoàn không nhiều doanh nhân tiêu biểu được vào Phủ Chủ tịch. Lần trước (2006) vào Phủ Chủ tịch với ý nghĩa vinh dự, đó là sau 60 năm lần đầu tiên Chủ tịch Nước mời doanh nhân ăn tết và tặng qùa. Còn lần này chúng tôi vào Phủ Chủ tịch với ý nghĩa tâm linh, những doanh nhân tiêu biểu của Việt Nam (năm 2007) dâng hương tưởng nhớ Bác, cầu mong Bác phù hộ độ trì cho giới doanh nhân cả nước làn ăn phát tài, góp phần đắc lực cho mục tiêu dân giàu nước mạnh...
Dinh Chủ tịch thời Bác làm Chủ tịch Nước, Bác chỉ dùng để đón tiếp quốc khách theo nghi lễ và họp Hội đồng chính phủ và một số kỳ họp Quốc hội sau hòa bình... còn hàng ngày Bác làm việc và tiếp khách ở căn nhà sàn bên bờ hồ bán nguyệt, phía bên tay phải Phủ Chủ tịch.
Chuyện kể rằng khi từ chiến khu Việt Bắc trở về người ta bố trí để Bác ăn nghỉ ngay trong Phủ Chủ tịch, nhưng Bác nhất định không ở, Bác chọn ngôi nhà người thợ điện của Phủ toàn quyền ở trước và bảo mọi người đưa giường, ghế vào để Bác ở đó. Mọi người cứ thắc mắc hỏi sao bác không ở trong dinh, Bác nói đùa "ở đó có mùi hôi" người ta lại nói: "báo cáo Bác chúng cháu đã dọn dẹp sạch sẽ lắm rồi" cuối cùng Bác giải thích: ở trong đó có "mùi hôi của Phủ toàn quyền". Thế đấy Bác rất ghét độc quyền, toàn quyền, Bác rất thích dân chủ, chả thế mà khi mới thành lập Nước Bác đã đặt quốc hiệu là "Viêt Nam dân chủ cộng hòa", định ngữ "dân chủ" Bác đã đặt ngay bên cạnh tên Nước. Ngôi nhà này có tên nhà 54. Vì từ tháng 12 năm 1954 Bác sống và làm việc ở ngôi nhà này. Đến tháng 5/1958 Bác sang ở ngôi nhà sàn mới xây dựng bên kia ao cá, nhưng hàng ngày người vẫn trở về nơi đây ăn cơm và khám sức khỏe định kỳ.
Ngôi nhà sàn bên bờ hồ bán nguyệt Bác ở trước đây, bây giờ đang là bảo vật Quốc gia chính do Bác chọn địa điểm và chọn mẫu. Chuyện kể lại rằng khi thiết kế ngôi nhà người ta đặt cầu tiêu ở bên trong, xem bản vẽ xong Bác nói: Đồng bào dân tộc làm nhà sàn có đặt cầu tiêu trong nhà đâu? Vì thế ngày nay trong ngôi nhà sàn không có cầu tiêu, lại nữa chuyện chiếc cầu thang, người thiết kế đặt cầu thang ngoài trời và hẹp chỉ vừa một người đi, xem xong bác nói đại ý Đồng bào dân tộc chỉ ở tầng trên, tầng dưới không sử dụng, nhà bác, tầng dưới là phòng làm việc, phòng họp. Làm cầu thang trong nhà, lên xuống thường xuyên không phải đi ra ngoài khi trời mưa nắng, Bác lại bảo cầu thang làm rộng để hai người có thể đi cùng vì có lúc khách đến, mang theo vợ, người đi trước kể đi sau sao tiện... thế là cầu thang nhà Bác được làm với kích thước rộng đủ hai người đi một lúc và đặt phía trong nhà. (Còn chiếc cầu thang sắt ở ngoài trời phía sau nhà sàn hiện nay mà chúng ta thường đi lên thăm quan nhà Bác là do Ban quản lý di tích dựng thêm để cho người đến thăm đi, nếu đi theo cầu thang gỗ phía trong e làm hư hỏng di tích). Thế mới hay Bác không chỉ là nhà ái quốc lo việc quốc sự mà những điều nhỏ, dù nhỏ nhưng liên quan đến con người, phong tục tập quán Bác đều rất chu đáo.
Ngôi nhà sàn quay hướng Đông nam nhìn ra hồ bán nguyệt cũng do Bác lựa chọn.
Ngôi nhà sàn thì nhiều người biết nhưng có chuyện một ngôi nhà khác, phía sau hông phải nhà sàn thì chắc còn nhiều người không biết. Đó là một ngôi nhà trệt nhỏ chiều ngang chừng ba, bốn mét, chiều dài khoảng bảy, tám mét nằm ẩn mình dưới tán lá xanh tươi yên tĩnh, hàng ngày ở đó luôn tỏa ra mùi hương thơm ngan ngát, đó là nơi duy nhất hiện nay đặt bàn thờ Bác ở trong Phủ Chủ tịch... ngôi nhà 67.
Chuyện kể rằng vào những năm 1966-1967 Mỹ đánh phá ác liệt miền Bắc. Thủ đô Hà Nội cũng bị chúng bắn phá, ném bom ngày đêm. Đã có một lần xe của đồng chí Hoàng Quốc Việt đi gần đến cổng Phủ Chủ tịch đã bị bắn rốc két, may mà không việc gì. Lúc đó Bộ chính trị thấy nếu cứ để Bác ở nhà sàn thì qúa nguy hiểm nên mới họp (Bác không dự cuộc họp này) quyết định làm một căn nhà gần hầm tránh bom tại vườn Phủ Chủ tịch để mời Bác xuống ở và làm việc ở đó cho gần hầm trú ẩn mỗi khi có báo động, (lúc đó Bác đã gần 80 tuổi rồi, việc đi lại từ nhà sàn đến hầm trú bom hơi xa lại phải lên xuống cầu thang).
Bộ đội công binh được giao nhiệm vụ chuẩn bị khung nhà, lựa ngày Bác đi nghỉ dưỡng, anh em đến dựng và hoàn chỉnh. Khi về Bác thấy ngôi nhà mới, người tỏ ý không vui. Mấy ngày sau lựa ngày Bộ chính trị báo cáo người về sự cần thiết xây dựng ngôi nhà, đồng chí phó Thủ tướng, ủy viên Bộ Chính trị Phạm Hùng (được Bộ chính trị phân công) đứng lên thưa Bác đại ý: Việc xây dựng ngôi nhà là nguyện vọng của toàn Đảng, toàn dân, đặc biệt của đồng bào chiến sĩ miền nam để Bác ở làm việc gần hầm trú ấn và làm nơi họp Bộ Chính trị mong Bác chấp nhận đồng ý. Ngẫm nghĩ một lúc Bác nói đại ý tuy không hỏi ý kiến Bác trước khi làm nhưng Bộ Chính trị đã nghị quyết thì Bác chấp hành một nửa, ngôi nhà đó để làm nơi họp Bộ chính trị, nơi làm việc với các đồng chí trung ương và cán bộ đầu ngành... Và Bác vẫn ở tại nhà sàn cho đến ngày 17/8/1969 khi sức khỏe Bác rất yếu, để tiện việc chăm sóc, thăm hỏi Bác, các bác sĩ đề nghị người không lên, xuống nhà sàn nữa. Theo lời đề nghị của bác sĩ ngày 18/8/1969 Bác xuống ở hẳn căn nhà nói trên và như chúng ta đã biết... 9 giờ 47 phút ngày 2/9/1969 Bác Hồ đã vĩnh biệt chúng ta tại căn nhà bên hông phải phía sau nhà sàn trong vườn Phủ Chủ tịch, nó cũng chỉ cách nhà sàn độ chừng 50 mét. Ngôi nhà này được gọi là nhà 67. Vì nó được xây dựng năm 1967.
Sau khi Bác mất các đồng chí bảo vệ trong Phủ đã lập một bàn thờ nhỏ trong ngôi nhà này để thờ Bác... Chuyện kể sau này có người muốn làm lại bàn thờ cho to ra nhưng các vị lãnh đạo đã bảo cứ để bàn thờ như thế, nó không chỉ có ý nghĩa di tích, mà nó còn phù hợp với con người vốn thanh cao, giản dị của Bác.
Chiều đầu thu năm nay đoàn doanh nhân chúng tôi may mắn được ông Giám đốc Bảo tàng hướng dẫn thăm quan và kể chuyện về bác trong khuôn vườn Phủ Chủ tịch, đặc biệt trong ngôi nhà thiêng liêng số một Đất nước hiện nay (tôi cho là như vậy). Tôi được cùng đoàn doanh nhân dâng hương trước bàn thờ Bác, trước khi rời căn nhà tôi còn tranh thủ thắp thêm ba nén nhang trước bàn thờ Bác với một sự cảm động trào dâng từ trong tim, trong óc của mình, nước mắt tôi cứ tự nó trào ra và tôi cũng mặc cho nó tự chẩy... Có lẽ đây là lần thứ hai tôi khóc Bác, lần thứ nhất là ngày 3/9/1969 lúc còn ở chiến trường khi chúng tôi nghe được tin Bác đã qua đời.
Một vòng những căn nhà Bác sống và làm việc trong vườn Phủ, tôi nghe tiếng chim hót lứu lo, ngắm đàn cá đủ màu bơi lội, những hàng bụt mọc quanh bờ ao... Đồng chí giám đốc bảo tàng kể tiếp: Sinh thời Bác thường ngồi ngoài vườn hàng giờ để nghe chim hót. Nghĩ Bác thích nghe tiếng chim hót mấy người bảo vệ liền đi mua một cặp chim Họa Mi hót rất hay cho vào lồng đẹp mang treo ở cửa nhà Bác, thấy vậy Bác bảo: chim của các chú hót không hay bằng chim của Bác được sống tự do ở ngoài trời... và chiếc lồng chim được tháo bỏ.
Thế đấy Bác thấu hiểu rất sâu sắc quyền dân chủ tự do nó không chỉ của con người mà nó còn của vạn vật, Bác là Chủ tịch Nước, chủ tịch Đảng nhưng Bác không thích "toàn quyền" Bác thích dân chủ, với Bác con chim tự do hót hay hơn chim bị nhốt, còn con người được tự do mới phát huy được hết năng lực của mình. Bác chấp hành nguyên tắc tập thể nhưng vẫn tôn trọng vai trò lãnh đạo cá nhân. Bác vĩ đại từ những suy nghĩ, việc làm tưởng chừng nhỏ bé nhất, bình thường nhất cho mọi người, cho dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam.
Trần Đỗ Liêm.
Tháng 11/2007
doliem | 18 August, 2008 14:52

doliem | 14 August, 2008 11:03
GỬI MIỀN LŨ
Lũ tràn về con chữ chìm theo nước
Bùn ngập sâu bàn ghế bập bềnh trôi
Tháng chín heo may mưa rào cắt cứa
Nát mái trường nát cả trái tim tôi.
Sách dúm dó mực tím nhoè trang vở
Đường vào đời xa tit mù khơi
Nhặt những ước mơ còn vướng lại
Chân trời xa cơn bão nữa tới rồi.
Mẹ thuỷ chung giữ nhà giữ đất
Cằn cỗi ruộng vườn cằn cỗi lo toan
Nắng rát bỏng hoa xương rồng toé mắu
Bão táp phong ba trắng ruộng trắng làng.
Có một thời ta kiếm tìm con chữ
Nắng trộn mưa nghèo đói triền miên
Vời vợi tuổi thơ cất nơi miền bão lũ
Trong chiêm bao còn đó những nỗi niềm.

doliem | 13 August, 2008 16:19
Nhớ Tháng ba
Khi con trao trảo gọi đàn
Cành si gió vẫy trời man mác chiều
Ta ngồi gom nhặt thương yêu
Gửi theo mây gió cánh diều tháng ba...
Đoán mưa xem bói cỏ gà ,
Đói quay đói quắt nhà nhà quê tôi.
Chạm hơi gió bấc chơi vơi quay tròn
Giông mưa sấm chớp- lúa non
Đừơng quê hoa nhãn trổ lòn đơm bông.
Nàng Bân mặc thử cho chồng áo len .
Chó già lè lưỡi,thổ thiên chuyển vần.
Cá rô lách ngược- ngoài sân mưa rào.
Mây trời dịch chuyển thấp cao
Làng tôi rậm rịch chẩy vào hội quê.
Trọn đời theo đuổi đam mê
Tháng ba bất chợt hiện về trong tôi.

THÁNG 3 MẬU TÝ
TDL
doliem | 21 July, 2008 10:53
Hoa sứ trắng hương xưa vương lại
Biệt Điện xanh quạnh quẽ trưa hè
Lúa vào mùa, rả rích tiếng sầu ve,
Còn nguyên dấu Nam triều cương thổ,
Lẩn khuất tàn cao u hoài nỗi nhớ...
Hoàng đế lưu vong giữa đất nước mình.
Kơnia triền đồi ngả bóng rung rinh
Sóng hồ Lak một thời mang mang bạc.
Qúa khứ rồi, trang sử xưa nhàu nát
Lãng đãng mây chiều lẩn giữa ngàn xanh
Nắng phơi vàng dẫy núi vòng quanh
Con đèo dốc ngoằn ngoèo đường thiên lý.
Cuốn hút theo cuộc bão giông thế kỷ
Những bi hùng khắc khoải đam mê
Bỗng trưa nay giữa cõi đi về
Ta đối mặt khoẳnh khắc xưa đất Việt.
Tháng 4/2008
Quê Thái Bình
Sinh sống ở Tiền Giang.
Làm thơ, viết báo, kinh doanh.
Thích Du lịch, giao lưu với bạn bè
và còn nhiều thứ nữa...
| « | January 2009 | » | ||||
|---|---|---|---|---|---|---|
| Su | Mo | Tu | We | Th | Fr | Sa |
| 1 | 2 | 3 | ||||
| 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 |
| 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |
| 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |
| 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 |