Trần Đỗ Liêm

Vườn Thơ " BIỆT THỰ HOA MAI"- 744 Lý Thường Kiệt-F5- Mỹ Tho Tiền Giang

THÔNG BÁO VỀ CHƯƠNG TRÌNH: "NGÔI NHÀ THƠ BÊN SÔNGTIỀN"

doliem | 19 September, 2011 23:57

Mỹ Tho ngày 19/09/2011

Nhằm giới thiệu về những sáng tác thơ ca của các tác giả ở Đồng Bằng Sông Cửu Long, Ban Biên Tập Văn Nghệ Đài Truyền Hình Việt Nam (VTV1) tổ chức gặp mặt giao lưu với các nhà thơ và các bạn thơ thuộc các tỉnh Tiền Giang, Bến Tre, Long An, Vĩnh Long...

   Nay chúng tôi thông báo sơ bộ chương trình làm việc như sau

1. Tối 20/9/2011: Họp mặt và giao lưu chung giữa BBT VTV1 với các nhà thơ và Bạn văn chương tại BIỆT THỰ HOA MAI của Nhà thơ Trần Đỗ Liêm, Số 744, đường Lý Thường Kiệt, Phường 5, TP Mỹ Tho, Tiền Giang (Hồi 19g00)

2. Từ ngày 21/9/2011, BBT VTV1 và các nhà thơ sẽ có chương trình làm việc cụ thể như: Du ngoạn trên Sông Tiền, ghi hình những sáng tác mới và tiêu biểu nhất của các nhà thơ ĐBSCL để giới thiệu trên VTV1 với nội dung: "NGÔI NHÀ THƠ BÊN SÔNG TIỀN"

Nay chúng tôi thân mời các nhà thơ, các bạn văn chương, bớt chút thời gian tới dự cuộc Họp mặt giao lưu chung này để chương trình có thể thành công tốt đẹp!

THÔNG BÁO NÀY THAY CHO GIẤY MỜI

 

ĐẠI DIỆN VP Tạp chí Nhà Văn, Hội Nhà Văn tại ĐBSCL

CHỦ NHÂN BIỆT THƯ HOA MAI: TRẦN ĐỖ LIÊM

alt

Trần Đỗ Liêm và Hàn Thủy Giang-BBT Văn nghệ VTV1

 

 

 

 

BẠN THƠ GÒ CÔNG THĂM "VƯỜN THƠ BIỆT THỰ HOA MAI"

doliem | 14 August, 2011 18:04

Sáng 14 Tháng 8, các bạn thơ và nhà doanh nghiệp Gò Công có cuộc giao lưu ghé thăm Vườn Thơ Biệt Thự Hoa Mai (VT-BTHM) của Trần Đỗ Liêm. Dưới đây là một số hình ảnh về chuyến thăm đầy tình cảm ấm áp này. (Tin và ảnh do Mạnh Bình cung cấp):

alt

Hình 1: Tọa đàm thân mật tại sảnh đường VT- BTHM

alt

Võ Tấn Sĩ _ Trần Đỗ Liêm và CHO CAU GẶP TRẦU

 

alt

Nhà thơ Trần Đỗ Liêm ra tận xe, trao tặng tác phẩm của mình cho bạn thơ

 

alt

Lưu luyến phút chia tay...

 

 

"NHÀ THƠ VÀ CUỘC LƯU ĐÀY XỨ MỘNG"

doliem | 14 August, 2011 16:55

"NHÀ THƠ VÀ CUỘC LƯU ĐÀY XỨ MỘNG"
MỘT TIỂU LUẬN HAY VÀ RA ĐỜI ĐÚNG LÚC
Trần Đỗ Liêm

 
alt

Nhà thơ Võ Tấn Cường vừa trình làng một tác phẩm mới đó là: “Nhà thơ và cuộc sống lưu đầy xứ mộng.” Đây không phải là tập thơ mà là tập tiểu luận và phê bình thơ.
Nếu bạn đọc theo dõi nhiều trên văn đàn (kể cả báo viết và trên mạng) thì việc ra đời của cuốn sách phê bình tiểu luận của tác giả Võ Tấn Cường chỉ là cái bắt buộc phải có của một người tâm huyết hơn chục năm nay, bỏ bao công sức cho việc nghiên cứu và phê bình văn học.

Có thể nói giới văn sĩ Tiền Giang rất hân hoan đón nhận tác phẩm tiểu luận phê bình này; vì đã từ rất lâu rồi ở Tiền Giang nói riêng và khu vực Đồng bằng sông Cửu Long nói chung có quá ít tác phẩm về phê bình tiểu luận được ấn hành. Trong các cuộc tổng kết đánh giá về sáng tác văn học của khu vực Đồng bằng sông Cửu Long nhiều năm nay đều có chung nhận  định: “mảng phê bình tiểu luận còn quá yếu”.

“Nhà thơ và cuộc sống lưu đầy xứ mộng của tác giả Võ Tấn Cường đã gởi đến người đọc hai thông điệp. Một là tiểu luận về thơ và phê bình một số tác phẩm của một số nhà thơ trong nước. Như tôi biết thì những bài in trong tập này đã được tác giả chọn lọc trong rất nhiều bài viết của mình đã công bố trong những năm qua. Song chừng đó cũng đủ để tác giả thể hiện tư duy, nhân cách và nhận định của mình đối với thơ và một số tập thơ, nhà thơ mà tác giả đã đọc. Những tập thơ và tác giả thơ do nhà thơ Võ Tấn Cường chọn lọc phê bình trong tập này đại diện cho nhiều thế hệ, những trường phái khác biệt nhau về phong cách, thể loại, nhưng nhìn chung họ đều cùng là “thiên sứcủa tình thương và cái đẹp”.

Về căn bản, có thể nói tôi đồng cảm, chia sẻ với những gì nhà phê bình Võ Tấn Cường đưa ra trong mảng tiểu luận về thơ đặc biết là những bài “Sự lệch chuẩn của ngôn ngữ thi ca”, “Nhà thơ và cuộc lưu đầy xứ mộng”, “Thơ ca và sự tầm thương hóa”…Ở đó là những nhận định, quan điểm và suy nghĩ rất nghiêm túc có chiều sâu, đã được nghiên cứu kỹ và chiêm nghiệm qua thực tế cuộc sống.  Những lời nhắn nhủ, cảnh báo, những mong muốn của tác giả đối với nhà thơ là rất tâm huyết, có cơ sở và cũng là mong muốn của hầu hết người đọc, yêu thơ; những người luôn hướng tới vẻ đẹp thuần khiết nhưng sâu sắc của con người. Trên quan điểm nhất quán thơ là kết tinh những gì đẹp đẽ tinh túy nhất của văn học và tình thương con người, trong suốt nội dung cuốn sách, tác giả đã lựa chon một cách tiếp cận thông minh, chính xác vào cốt lõi của thi ca. 

 Nhà thơ Võ Tấn Cường được trang bị một cách bài bản kiến thức văn học từ trường phổ thông đến trường đại học (anh tốt nghiệp khoa ngữ văn trường Đại học sư phạm Tp.Hồ Chí Minh) nhưng với anh những kiến thức đó chỉ là cơ sở cho những chuyên luận của anh về thơ, cái kiến thức làm nên các tác phẩm tiểu luận phê bình của anh lại nằm ở tâm thức, bản chất con người của anh do anh tích lũy được trong cuộc sống hàng ngày. Không thể phủ nhận tính quyết liệt của anh trong các bài viết tranh luận đề cập trên văn đàn (thậm chí có nhiều người còn cho là anh đi quá xa giới hạn thông thường), nhưng không phải cứ phá vỡ giới hạn hiện có để tỏ thái độ của mình lúc nào cũng sai mà theo tôi nghĩ, ngược lại có nhiều khi lại là bắt đầu cho sự sáng tạo mới.

Trong tác phẩm Nhà thơ và cuộc lưu đầy xứ mộng có hai phần, tiểu luận và phê bình, tác giả Võ Tấn Cường luôn tuyệt đối trung thành với quan điểm: Thi ca phải luôn phải hướng về cái đẹp và nỗi khát khao hòa điệu vào cuộc sống”, theo tác giả cái đẹp luôn là xứ mộng mơ và cũng là đích cuối cùng của nhà thơ đích thực và họ luôn tận nhân lực một đời để đạt tới.

Tất nhiên “tận nhân lực” là một điều kiện cần và bắt buộc cho mọi con người khi họ muốn đạt được những điều họ ham muốn, song khi kết thúc cuộc đời thì điều họ đạt được chưa chắc đã là toàn bộ mong muốn của họ. Nhưng theo tôi kết quả cuối cùng mà bạn thu được khi bạn đã tận nhân lực suốt đời mình là số phận của bạn đã được trời định tới đó. Nhà phê bình Võ Tấn Cường lại viết Xứ mộng không ở đâu xa, nó thấp thoáng đâu đây, nó ẩn sâu trong bản ngã…” thế thì rõ ràng “xứ mộng” của anh không phải là siêu thực mà ngược lại rất thực. Chẳng phải Đức phật Thích Ca cũng đã từng dậy “Trong con người luôn tiềm ẩn điều thiện và những điều tốt đẹp” đó sao.

Yếu tố quan trọng bậc nhất của thi ca là ngôn từ (khi viết là chữ) nhà phê bình Võ Tấn Cường cũng rất quan tâm vấn đề này, anh viết “nhà thơ sinh ra chữ và chữ sinh ra nhà thơ tôi tán thành quan điểm này. Có ngôn từ mới làm thơ. Chỉ có “những nhà thơ thả hồn theo sự dẫn dắt của ngôn từ thi cakhiđắm chìm trong thế giới của siêu văn bản và hòa nhập cùng độ âm vang của nhịp điệu trái tim hòa nhập với nhịp điệu của đời sống  con người khi đó những áng thơ bất hủ sẽ ra đời”, là người trong cuộc (làm thơ) tôi đã chiêm nghiệm, và xin xác nhận tính chính xác vè những nhận xét trên của tác giả.

Tôi cho rằng ngôn từ có tính quyết định sự thành bại của bài thơ, ngôn từ là vốn rất quan trọng để nhà thơ sáng tác bài thơ, nó cũng như tiền vốn của doanh nhân, không có ngôn từ làm sao có thơ? Ngôn từ nghèo nàn, ngôn từ không được sáng tạo làm gì có thơ hay!

Võ Tấn cường viết Thơ hay bao giờ cũng là cuộc hôn nhân kỳ diệu giữa cao thanh và ý nghĩa, hình ảnh đúng qúa đi chứ, chẳng thế mà biết bao nhiêu bài thơ được phổ nhạc và nó sống từ thế kỷ này sang thế kỷ khác khi mà tác giả nó trở thành tro bụi của vĩnh hằng. Nhưng theo tôi nếu thơ có cả màu sắc hài hòa hợp lý thậm chí có khi phi lý thì bài thơ không chỉ hay mà còn đẹp nữa, chẳng phải đã có rất nhiều bức tranh, ảnh nổi tiếng được sáng tác từ hình ảnh màu sắc của những câu thơ đó sao?

Trong bài tiểu luận Tản mạn về hành trình của thi ca có mấy ý tôi chưa thống nhất với nhà phê bình Võ Tấn Cường. Ví dụ anh viết Quyền hành của nhà thơ là làm thanh lọc tâm hồn mình với người đọc bằng cách chế tác ra một thứ ngôn ngữ độc đáo chứ không có quyền làm nhiễm độc tư tưởng, tình cảm của mình với mọi người bằng thứ ngôn ngữ hũ nút bệch hoạn cẩu thả…” Quan điểm của anh tôi đồng ý nhưng ở đây cần phân định cho rõ nếu những người chế tác ra bài thơ mà ở đó gồm những thứ ngôn ngữ hũ nút bệnh hoạn cẩu thả…” thì có thể gọi đấy là thơ và tác giả của nó có thể được gọi là nhà thơ? Câu trả lời ở đây là không! Chúng ta không nên đánh đồng một số người viết loại văn  như vậy với Thơ và Nhà thơ. Dù không thành định nghĩa hàn lâm nhưng tôi và chắc nhiều người đã tán thành cách lý giải thơ và nhà thơ của anh ở những trang tiểu luận trước rồi.

Một bài quan trọng trong phần tiểu luận nhà thơ Võ Tấn Cường cho rằng thơ tự do là con đường tất yếu của thi ca, nó phù hợp với thời đại, nó là dòng thơ hiện đại… Thực ra nhận định này không mới, ở miền Bắc ngay từ thập niên 50 và ở miền Nam cũng thời điểm đó đã có rất nhiều người phán đoán khẳng định và không thiếu người làm thơ kể cả một số nhà thơ đã định danh, đã sáng tác và cho ra đời hàng tập nào là thơ bậc thang, thơ văn xuôi, thơ không vần…Nhưng rồi đã hơn nửa thế kỷ trôi qua… chưa thấy bài thơ nào được đứng đọng ở trong lòng công chúng. Cũng chưa thấy nhà thơ nào được độc giả tôn vinh là nhà thơ tự do của thời đại !?

Theo tôi nếu nói về thể loại thì cho đến nay thơ tự do vẫn chưa định hình được trong lòng người đọc, tuy nhiên chữ “tự do” cần được nói cho rõ nếu “thơ tự do” có nghĩa không phải là thơ “lục bát” “thơ đường luật” hay “song thất lục bát” thì tôi chấp nhận, còn nếu “thơ tự do” là một bài văn chỉ gồm những từ ngữ được chắt lọc không vần điệu, không tứ rất khó thuộc thì nếu không phải là văn xuôi hay thì cũng chỉ là cầu nối giữa thơ và văn xuôi.

Không thể phủ nhận thơ hay cần và nên phải được phổ biến rộng rãi trong độc giả để giáo dục tính thẩm mỹ cho con người, do đó vần điệu chẳng phải là một lợi thế để cho thơ đi vào tâm hồn người đọc?

Cuộc sống vật chất đang như trận cuồng phong lôi cuốn hầu hết mọi người Việt Nam (vốn bao đời nay bị dồn nén trong đói nghèo vật chất, lạc hậu về kỹ thuật công nghệ) lao vào việc kiếm tiền, hưởng thụ gấp gáp. Một lối sống ganh đua hình thức, tôn sùng vật chất quá đáng đang thịnh hành, một thứ mốt thời thượng với hầu hết giới trẻ và không dưới một nửa giới trung niên coi bữa nhậu đặc sản với rượu đắt tiền, vài món đồ thời trang hàng hiệu là tiêu chuẩn để đánh giá đẳng cấp xã hội của con người.

Vật chất là nền tảng của cuộc sống, nhưng vật chất không quyết định được sự hình thành một nền văn hóa thuần khiết và độc đáo. Rất nhiêu dân tộc chưa bao giờ có vật chất đầy đủ thừa mứa nhưng họ đã tạo ra cho mình nền văn hóa phong phú độc đáo có giá trị cao trong mọi thời đại.

Khi nền chính trị tiến bộ của thế giới xây dựng trên địa cầu thì vật chất là cái mọi dân tộc đều có thể thụ hưởng như nhau, nhưng văn hóa đích thực là một phạm trù không thể hòa tan, văn hóa sẽ hội nhập trong một xã hội giầu có văn minh. Văn hóa không có mới, cũ mà chỉ có trước sau, không có cao thấp chỉ có sự khác biệt. Thơ là một phần của văn hóa, do vậy thơ cũng không ngoài quy luật đó.

Cuộc sống hiện đại dù chuyển động rất nhanh, con người cũng vậy!  nhưng sau những phút giờ thời gian nhanh ấy người ta cũng cần thư giãn nghỉ ngơi trong một không gian riêng chầm chậm để cân đối lại trang thái sinh học cơ thể; hơn thế nữa cuộc đời con người có ba giai đoạn, thì giai đoạn tuổi già thích yên tĩnh, sống chậm để thụ hưởng thành quả của gian đoạn trung niên làm ra, thưởng thức cái tinh túy của đất trời, sản phẩm văn hóa mà thời kỳ trước đó chưa có điều kiện thụ hưởng.

Do đó tôi không bi quan khi nhìn thấy lớp trẻ hiện đại trong giai đoạn sông động nhất họ đã tạm gác sang bên các loại thưởng thức sâu lắng của phần thi mà chỉ quan tâm phần ca của nền thi ca Việt Nam. Tôi tin khi đã “đứng tuổi” mọi tranh chấp sôi động cuộc sống đã tạm xong, sự nghiệp kinh tế chính trị đã an bài, khi đó người ta sẽ trở lại tìm về cái giá trị của thi ca, một loại hình văn nghệ độc đáo sâu sắc giàu tính nhân văn và chất thẩm mỹ cao mà các thi nhân đã lao tâm khổ tứ sáng tạo ra để lại cho đời.

Cảm ơn nhà phê bình Võ Tấn Cường đã cho xuất bản tập tiểu luận phê bình có chất lượng tốt, tôi tin những ai đã giành thì giờ (nếu chưa đọc thì hãy giành thì giờ) đọc tác phẩm này sẽ đồng quan điểm với tôi là Nhà thơ và cuộc lưu đầy xứ mộnglà một tác phẩm hay rất đáng đọc và rất cần phổ biến trong lúc này, khi mà thơ và cái mà người ta gọi là thơ đang được phổ biến tràn lan rồi cùng nhau gật ngù tán thưởng tâng bốc nhau làm cho không ít nhà thơ chân chính chạnh lòng.

 

Tháng 7/2011

Trần Đỗ Liêm 

alt

Võ Tấn Cường - Mạnh Bình và
NHÀ THƠ VÀ CUỘC LƯU ĐÀY XỨ MỘNG

_______________________________________________________


p/s   Cũng trong Tháng 7, Võ Tấn Cường lại cho ra đời một tập thơ rất ấn tượng, với tựa đề là: CỬA SINH TỬ. Tập thơ này đã được Mạnh Bình giới thiệu trên Blog Bình Nguyên Xanh. Hãy [BẤM VÀO ĐÂY] để đọc.

Tin Văn nghệ

binhnguyen | 17 February, 2011 22:16

NGÀY THƠ VIỆT NAM LẦN THỨ I X

TẠI TIỀN GIANG

 

 

 

 

 

 

Tối 17 Tháng 2/2011, nhằm ngày Rằm Tháng Giêng năm Tân Mão, Hội Văn học Nghệ thuật Tiền Giang tổ chức "Ngày Thơ Việt Nam lần Thứ IX" tại sảnh đường Hội VHNT Tiền Giang. Về dự đêm thơ có đông đảo các văn nghệ sĩ và các bạn yêu thơ văn trong tỉnh Tiền Giang.

Dưới ánh trăng xuân, các nghệ sĩ và các tác giả đọc, ngâm thơ và trình bày các ca khúc phổ thơ đặc sắc với nội dung trữ tình về tình yêu quê hương, con người và cuộc sống...

Đây là hoạt động  văn hóa đã trở thành truyền thống mà Hội VHNT Tiền Giang đã đều đặn tổ chức từ nhiều năm nay.

Dưới đây là một vài hình ảnh ghi nhận từ đêm thơ này (Photo: Mạnh Bình)

  

 

Hình 1: Nhà thơ TrầnĐỗ Liêm tặng hoa cho các nhà thơ nữ

 

Hình 2: Nhà thơ trẻ Trương Trọng Nghĩa và MC Võ Tấn Cường

 

Hình 3: Nghệ sĩ Minh Đức

 

H 4: NHà thơ Vương Huy đọc thơ của mình

tin và thơ

doliem | 06 February, 2011 23:59

HỌP MẶT ĐẦU XUÂN TÂN MÃO
TẠI BIỆT THỰ HOA MAI

 

Tối 6/2/2011 ( mồng 4 tết) tại Vườn  thơ biệt thư hoa mại Nhà thơ Trần Đỗ Liêm đã có buồi gặp mặt mini đầu xuân Tân Mão với nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan Báo văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh với các bạn văn, thơ Tiền giang như nhà thơ Võ tân Cường, Trân Công Tùng, nhà văn Thu Trang,và mợt số tác giả trẻ...Các món đặc sản tết Miền bác như dưa nén chua giò thủ, thịt đông ,bánh trưng... do chính  tay  phu nhân chủ vườn thơđạo diễn chiêu đãi đã giúp mọi ngươi có buổi gặp mặt vui vẻ đầm ấm và ân tượng trong ngày đầu xuân Tân mão. Dưới đây là vài hình ảnh về buổi họp mặt này (Photo: Mạnh Bình)

 

 

 

 

 

 
 
 
 

 


 KỂ CHUYỆN
BÁC HỒ VỚI MIỀN NAM

 

Mỗi lần đặt tay lên ngực

Hai tiếng "Miền Nam" thổn thức trái tim người

Sáng sáng chiều chiều luyện đi  bộ không thôi...

Bác chuẩn bị vượt Trường Sơn vào trong ấy.

Mỗi khi Mỹ, Ngụy mở trận càn

Trái tim người đau nhói.

Mỗi lần gặp đại biểu Miền Nam:

"Nhất định Bác sẽ vào thăm đồng bào trong ấy".

Ngắm lũ chim sâu đảo cành trên cây vú sữa

Lòng Bác nao nao: "Đồng bào chiến sĩ Miền Nam".

Dù bận ngàn việc Quốc dân

Bác luôn giành thời gian tiếp đoàn Miền Nam ra Bắc.

                   * * *

Bác Hồ ôm hôn Chú Hiếu*

Như ôm con trai út ở xa về,

Trong Bộ chính trị bấy giờ

Đồng chí Phạm Hùng* luôn được Bác Hồ cưng nhất.

 

***

"Miền Nam là máu của máu Việt Nam,

Là thịt của thịt Việt nam".

Miền nam có bến Nhà Rồng

Nơi Bác xuống tàu đi tìm đường cứu nước,

Có đồng bào ruột thịt thấp thỏm nhớ mong

Có đôi mắt Cha già luôn rõi theo chân Bác...

                              "Miền Nam luôn ở trong trái tim tôi"

Không chỉ nói mà khắc sâu tâm khảm.

Người miền Nam lấy  máu mình vẽ  nên hình Bác

Ví tên Người tinh khiết tựa Hoa Sen.

                           ***

Lần nào gặp cán bộ chiến sĩ Miền Nam,

Bác và mọi người đều khóc

Nỗi đau nước nhà chưa thống nhất

Để nhân dân được đón Bác vào.

Hơn một lần, Bác đề nghị với cấp cao

Cho vào Nam theo đường Trường Sơn lửa đạn,

Hoặc theo tầu biển...Bác trở lại bến Nhà Rồng.

Luôn khắc khoải từng ngày tới thống nhất non sông

Tim quặn đau - Bác trút hơi thở cuối cùng...

                   * * *

Đồng bào Miền Nam ai cũng ước mong

Được một lần vào Lăng viếng Bác

Chỉ một lần thôi... cũng mãn nguyện rôi!

*Ông Nguyễn Văn Hiếu Bộ trưởng bộ văn hóa

 chính phủ CMLT Cộng Hòa  miền Nam Việt Nam.

* Ông Phạm Hùng Chủ tịch HĐBT nước VN thống nhất, người Vĩnh Long.

Tháng 5/2010

Trần Đỗ Liêm

                                                  Trần Đỗ Liêm

 

              THĂNG LONG - HÀ NỘI

Qua thành Đại La

Rồng vàng bay lên

Thế đất tựa sơn đạp thủy,

Đồng ruộng phì nhiêu

Tiến, lui, công, thủ

Dân đông đúc

Khí tiết đủ bốn mùa

Chính là đất Đế Vương vẫy vùng dựng nghiệp

Lý Thái Tổ

Viết chiếu dời đô.

Việt Nam từ đó Kinh kỳ Thăng Long.

Một nghìn năm sau

Thành Hà Nội

Dưới một mét hai lăm

Còn nghe tiếng lách cách thợ chạm, thợ xây thời Lý -     Trần - Lê

Khắc hình hoa văn

Tảng đá kê chân cột,

Đầu rồng gốm gác mái điện Kính Thiên, gạch Đại Việt nung đỏ

trong lửa hồng dựng nước.

Lịch sử luôn đi về phía trước,

Tầng này phủ lên tầng kia,

Tầng sáng trong thanh bạch

Tầng bùn đen, phù sa.

Chuỗi dài thời gian dựng xây, giữ nước.

Ông cha mở bờ cõi

Cháu con gìn giữ vẹn tròn?

Nói và làm  không để thẹn với lòng!

Hãy từ nền móng thành quách mới khai quật mà vươn lên,

phải tìm đâu xa lạ!

                     

                      ***

Tháp bút vẽ lên trời họa đồ Tổ Quốc

Nước hồ thanh thủy xanh mơ,

Soi bóng đồng hồ điểm thời gian hun hút chạy

                            Hàng liễu kia buồn gì, sao không bày tỏ cùng ai?

                             ***

                              Nhóm học trò xem ông gìa viết thư pháp

Bên chín gốc lộc vừng hoa đỏ

Ban lộc mọi gia đình dân Việt.

Âm vang trống trận ngàn năm

Kéo lịch sử  oai hùng sống lại

Tâm linh

Linh ứng bao triều đại,

Thăng Long - Hà Nội thiên niên

Hào hùng - son phấn - hào hoa

Xanh đỏ ánh laze hiện đại

Hà Nội cuồng nhiệt, Hà Nội trầm tư...

                   ***

Các cụ rùa vàng đã bao nhiêu tuổi?

Vẫn cần cù báo trước buồn vui.

Hồ gươm ơi

Đã ngàn năm rồi nhưng nước của người vẫn xanh vời vợi...

Như  Thăng Long - Hà Nội

Nơi niềm tin từ triệu trái tim hầm hập lửa hồng

Dân tộc Việt của tôi.

                                                Xuân 2004

                                                                            Trần Đỗ Liêm

thơ

doliem | 29 January, 2011 16:27

 

THÁNG GIÊNG PHƯƠNG NAM

Ngày trôi dằng dặc mai vàng nắng

Chướng tây nam lồng lộng khô chiều

Xoài chuyển vị ngọt mềm đầu lưỡi,

Trái chín oằn đòn gánh mẹ liêu xiêu.

Ràn rạt gió cội bần trầy trật sóng

Đóm lập lòe, bìm bịp gọi triều lên

Cao xanh thẳm ngàn sao nháy gọi

Tiếng đàn kìm kéo ta sát bên em

Hạt vàng mẩy dập dình đàn cu gáy

Rơm đầu mùa thơm ngát tóc ai xanh,

Xuồng đầy ắp mận hồng đào chín mọng

Em múa chèo sóng bạc vây quanh.

Giải hạn cầu may đền chùa nghi ngút...

Đua chen cành cội búp non tơ

Lũ trao trảo chuyền cành gọi bạn

Tháng giêng chưa lỗi hẹn bao giờ.

Hết hội xuân hoa kiểng về chốn cũ,

Xe máy nghẹt đường nườm nượp rời quê

Chua ngọt nghĩa tình xin gửi lại

Chúng tôi đi... miền đất hứa đang mùa...

                                Tam đảo-Mỹ tho tháng 1/2011

                                            Trần Đỗ Liêm

Hình ảnh gặp gỡ nhà văn Nguyên Ngôc tại Biệt thự Hoa Mai

binhnguyen | 02 January, 2011 19:16

 
 
 
HÌNH ẢNH GẶP GỠ NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC
 
 
 
 
NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC
 
 
HÌNH 1
 
HÌNH 2
 
HÌNH 3
 
HÌNH 4
 
HÌNH 5
 
HÌNH 6
 
HÌNH 7
 
HÌNH 8
 
 
VIDEO CLIP 1
 
VIDEO CLIP 2
 
 
 
 
 
 
 
 

Ành đền thờ Thi tướng Huỳnh Văn Nghệ, và Mộ nhà thơ.

doliem | 12 March, 2010 23:09

         

bai giới thiệu tác giả

doliem | 12 March, 2010 22:48


Xin giới thiệu Về Thi tướng Huynh Văn Nghệ


                

TÌM VỀ QUÊ THI TƯỚNG HUỲNH VĂN NGHỆ

Làm thơ, ông là nhà thơ nổi tiếng, chiến đấu ông là vị Tướng rừng xanh, giới thiệu võ, văn ông là người "song toàn văn, võ "; người Nam bộ gọi ông là Thi Tướng.

Ông sinh ngày 2/2/1914 tại làng Tân Tịch Tổng Chánh Mỹ Hạ tỉnh Biên Hòa (nay là xã Thường Tân, huyện Tân Uyên tỉnh Bình Dương), sinh ra trong gia đình yêu nước (cha ông vừa biết chữ nho vừa dậy võ) "Thà đi cửa gỗ mướn, không chịu làm việc cho chính quyền Pháp". Mẹ ông buôn bán tần tảo tại chợ Tân Uyên nuôi ông ăn học tại trường quận Tân Uyên, sau xuống Sài Gòn học trường trung học Petruský, nay là trường trung học chuyên Lề Hồng Phong thành phố Hồ Chí Minh.

Là một công chức sở hỏa xa Đông Dương, ông giác ngộ và đi theo cách mạng từ những năm 1932. Thơ, văn của ông (bằng tiếng Pháp và Việt) đã đăng trên các báo Sài Gòn từ những năm 1932-1938.

Năm 1944 ông được kết nạp vào Đảng Cộng Sản Đông Dương, Ông tham gia và lập nhiều chiến công trong thời kỳ tiền khởi nghĩa và khởi nghĩa ở Nam Bộ. Ông là sĩ quan trực tiếp của tướng Nguyễn Bình (từ tháng 5/1945 là trung đoàn trưởng, rồi khu phó và khu trưởng Khu 7, Tư lệnh Bộ tư lệnh Khu 7). Người dân Nam bộ và quân giặc luôn luôn nghe danh Tám Nghệ trong các trận đánh nổi tiếng thời kỳ kháng Pháp 1945-1953.

Ra Bắc tập kết ông từng giữ chức Phó Cục trưởng cục quân huấn Bộ tổng tham mưu. Tổng Cực trưởng tổng cục Lâm nghiệp, phó ban kinh tế TW cục miền Nam, Thứ trưởng Bộ Lâm nghiệp (nay là Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn)...

Ở Huỳnh Văn Nghệ nhiệm vụ chiến sĩ và sứ mệnh thi sĩ luôn hoà quện với nhau, ông "không phân biệt mài gươm, múa bút", với chí khí của người "chiến sĩ máu hòa lệ, mực". Những vần thơ của ông đầy hào sảng của người dân Nam Bộ khát khao, vinh dự được chiến đấu giành độc lập cho quê hương đất nước.

"Trên lưng ngựa múa gươm và ca hát

Lòng ta say chiến trận đã thành thơ".

Thật là những vần thơ giản dị, gần gũi, sâu sắc đầy cảm hứng hồn nhiên mà xúc động lòng người.

Một sáng đầu đông 2009 một mình lần theo địa chỉ dò trên Intenet, tôi tìm tới quê ông... Trên đường đi trong đầu tôi luôn luôn vang lên và miệng luôn luôn lẩm bẩm bốn câu tuyệt bút mở đầu trong bài thơ nhớ Bắc của ông:

Ai về  Bắc ta đi với

Thăm lại non sông giống Lạc Hồng

Từ thủa mang gươm đi mở cõi

Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long

Lẩm nhẩm bốn câu thơ mà trong người cú nôn nao, rạo rực... Chỉ bốn câu thơ, không mỹ miều, không ước lệ, rất cụ thể, nhưng đầy chí khí, tình cảm và thắm đượm nghĩa tình. Thiết nghĩ thật khó ai có thể làm hay hơn thế, khái quát hơn thế. Tâm tư tình cảm của tôi cứ trôi theo câu thơ đó tới tận "nhà ông", bây giờ được gọi là "Khu tưởng niệm Huỳnh Văn Nghệ." Đó là một khuôn viên đã được xây dựng khá hoàn chỉnh, có đài tưởng niệm liệt sĩ, có mộ phần của nhà thơ, của các cụ thân sinh ra nhà thơ... có nhà tưởng niệm, nhà khách, nhà thảo bạt dùng để tổ chức hội thảo, sinh hoạt văn hoá và cũng có thể dùng làm nơi chiêu đãi ăn uống... Thảm cỏ, cây xanh, bãi xe... tất cả được bàn tay kiến trúc thiết kế xây dựng hợp lý trên một khu đất chừng gần bốn công Nam bộ. Đây cũng chính là khu đất của thân mẫu nhà thơ để lại. Đền thờ Thi tướng đặt giữa khu đất, được xây cất khá cao, khang trang theo kiến trúc Đền, Đình Nam bộ, dưới nền là tầng hầm nơi đặt phòng trưng bày các di ảnh, các hiện vật về ông trong thời kỳ kháng chiến... và cả những câu thơ của  người dân bình thương tặng cho ông:

Huỳnh Văn Nghệ vang danh một thủa

Sả thân mình cứu nước non sông

Không màng danh lợi tranh công

Những người còn sống bây giờ nghĩ sao?

Ông Huỳnh Hữu Phước Đại tá QĐND Việt Nam nghỉ hưu được giao nhiệm vụ "Ông từ giữ đền" cho tôi biết:

Ông là con nuôi của Thi tướng Huỳnh Văn Nghệ đồng thời cũng là cháu gọi ông bằng chú ruột, vì cảm cái công người anh cả nuôi mình ăn học thành tài mất sớm ông nhận con anh trai làm con mình.

Đại tá Huỳnh Hữu Phước là người đi theo cha nuôi mình từ Nam ra Bắc, từ Bắc vào Nam. Ông nói: "Tôi rất mê thơ của ba tôi, theo tôi biết rất nhiều bài thơ của ba tôi chưa xuất bản. Ba tôi làm thơ, viết văn trên chiến hào, trong lễ truy điệu liệt sĩ, trong đám tang người nghèo... Trong kháng chiến, đến hoà bình thơ văn chưa hề xuất bản thành sách, mà luôn được xuất bản trong lòng dân"

Mãi đến thập niên chín mươi thế kỷ trước mới có người sưu tầm tập hợp văn thơ của ông và xuất bản được mấy tập. Trong đó những tập nổi tiếng được tặng giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật năm 2007 như  Bên bờ sông xanh, Rừng thắm sông dài, Chiến khu xanh.  Tuyển tập Huỳnh Văn Nghệ tác giả và tác phẩm gồm hai tập do nhà xuất bản Đồng nai ấn hành năm 2009...

Có lẽ đây chưa phải là những tác phẩm cuối cùng vì như tôi biết ở Bình Dương, Đồng Nai có những nhà nghiên cứu, sưu tầm đang âm thầm tập hợp các tác phẩm của ông còn đang nằm rải rác ở trong dân gian...

Tôi thắp ba nén nhang trước tượng, trong đền thờ Ông, đứng lặng mà miên man bao ý nghĩ dồn dập, ập tới...

Đất nước nổi cơn ba đào sóng gió, Bắc, Nam cách trở phân chia, ngoại xâm xéo giầy Tổ quốc, chính là thời điểm tinh thần "nồng làn yêu nước"  không chỉ bùng lên trong mỗi người con Lạc, cháu Hồng, dù ở bất cứ nơi nào của Tổ quốc cũng tự nguyện đứng lên chiến đấu mà còn luôn hướng về "Đất tổ quê cha", hướng về Thăng Long nguồn cội quốc gia.

 Huỳnh Văn Nghệ là một trong những người con điển hình của dân tộc ở mảnh đất phương Nam, Không chỉ đi chiến đấu mà bằng năng lực bẩm sinh ông dùng văn thơ của mình biểu hiện tấm lòng, ý chí tình cảm của người phương Nam với nguồn cội qua thơ, không chỉ là những câu thơ, mà nó là lời gởi gắm, lòng tin tưởng của con dân Nam bộ với cha ông nơi nguồn cội - Kinh kỳ.

Ông không chỉ là có nỗi nhớ mà còn có chí khí quyết tâm đánh giặc, giành độc lập cho quê hương đất nước:

Ai đi về Bắc xin thăm hỏi

Hồn cũ  anh Hùng đất Cổ loa

Hoàn kiếm hồ xưa Linh quy hỡi

Bao giờ  mang trả kiếm dân ta

Đất nước lâm nguy, Linh Quy trả kiếm để anh hùng đánh giặc, thật hợp lý hợp tình. Kiếm thần trao cho dân tộc anh hùng, hồn thiêng theo độ giải phóng quân đánh giặc. Đánh giặc xong hoàn lại kiếm Linh Quy giữ, đó là chuyện của xứ ta, dân tộc ta...Thi Tướng đánh xong giặc đi trồng rừng cho đất nước xanh tươi (từ sau ngay miền Nam hoàn toàn giải phóng Ông làm Tổng cục trưởng tổng cục lâm nghiệp Miền nam rồi Thứ trưởng Bô lâm nghiệp ), đến khi "qua bến, lên đường" "Ông không để lại bất kỳ tài sản vật chất gì cho con cháu cả" (lời của Đại tá Huỳnh Hữu Phước con nuôi Thi tướng) có lẽ cũng tại vì ý chí đó, tinh thần đó mà một đất nước nhỏ bé bên cạnh một quốc gia khổng lồ đầy tham vọng thôn tính, trước các thế lực ngoại xâm hùng hùng hổ hổ, vũ khí tối tân, tiềm lực kinh tế "nứt đố đổ vách" nhưng chúng ta vẫn vững vàng  ‘kháng chiến nhất định thắng lợi, đồng bào Nam, Bắc nhất định xum họp một nhà." Và đât nươc ta đã hòa bình thống nhất.

Chuyện về Thi Tướng Huỳnh Văn Nghệ còn nhiều tình tiết  thực tế cũng như giai thoại hùng tráng và bi tráng trong cả phần "Tướng" lẫn phần "Thi" chưa được tổng kết đầy đủ thành sách... Nhưng tại tại quận Tân Bình và Gò Vấp   thành phố Hồ Chí Minh đã có đường mang tên Hùynh Văn Nghệ, tỉnh Bình Dương, thành phố Biên Hòa... cũng lấy tên ông đặt tên cho đường phố,  tháng 9 năm 2009 Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Bình Dương đã quyết định tổ chức giải thưởng Văn học nghệ thuật Huỳnh Văn Nghệ giành cho tất cả các tác giả trong nước viết về con người và quê hương Bình Dương nhân dịp cả nước tổ chức đại lế ngàn năm Thăng Long Hà Nội. Thiết nghĩ đó cũng là tấm lòng của những văn nghệ sỹ, cán bộ và nhân dân Bình Dương đối với Ông...Dù vậy chúng ta vẫn cần  làm những việc với ý nghĩa lớn hơn, ở tầm Quốc gia để tôn vinh Ông với tư cách một danh nhân đất Việt ...

Tuổi đời Thi Tướng Huỳng Văn Nghệ chỉ có 63 (ông mất 1977) nhưng tuổi thọ của những câu thơ tuyệt bút như  "Từ thủa mang gươm đi mở cõi, Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long »... của ông thì trường tồn  sống mãi với thời gian.

Trần Đỗ Liêm

Tháng 12/2009

      

VĂN PHÒNG ĐẠI DIỆN TẠP CHÍ NHÀ VĂN TẠI TIỀN GIANG: GẶP GỠ CỘNG TÁC VIÊN

binhnguyen | 29 December, 2009 22:18

Tối 26-12-2009, tại Vườn thơ Biệt Thự Hoa Mai đã diễn ra cuộc họp mặt gặp gỡ cộng tác viên của Văn Phòng Đại Diện Tạp chí Nhà Văn-thuộc Hội nhà Văn Việt Nam- tại Mỹ Tho. Cuôc họp mặt có sự hiện diện của nhà thơ Nguyễn Trác-Tổng biên tập Tạp chí Nhà văn;  Thu Trang-phó chủ tịch hội VHNT TG; nhà thơ Trần Đỗ Liêm, trưởng Đại diện Văn phòng tạp chí nhà văn tại Tiền Giang cùng đông đảo các nhà văn, nhà thơ ,cùng đông đảo các cộng tác viên từ Dalat, Vĩnh Long, Long An, Bến Tre, Tiền Giang đã về tham dự.

Buổi họp mặt và giao lưu diễn ra trong bầu không khí trang trọng, ấm áp chân tình...  

Dưới đây là một số hình ảnh trong buổi sinh hoạt giao lưu này. Xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn. (Xem tiếp)

HỌP MẶT BẠN THƠ TẠI BIỆT THỰ HOA MAI

binhnguyen | 24 December, 2009 00:46

 

HỌP MẶT BẠN THƠ TẠI BIỆT THỰ HOA MAI

Trang bè bạn - Viết bởi binhnguyen @ 22:10

Nhận lời mời của nhà thơ Trần Đỗ Liêm, ngày 20/12-2009, một số bạn thơ văn thộc các tỉnh Tiền Giang, Bến Tre, Vĩnh Long, Long An đã họp mặt tại vườn thơ Biệt Thự Hoa Mai để giao lưu và gặp gỡ với nhà thơ Hàn Thủy Giang (VTV1). Dưới đây là một số hình ảnh mà MB ghi nhận. Xin giới thiệu cùng các bạn.

NHÀ THƠ TRẦN ĐỖ LIÊM-GIÁM ĐỐC CTY VẬN TẢI ĐƯỜNG SÔNG "RẠCH GẦM"

 

 

Trên bến tàu

(Trần Đỗ Liêm-Võ Tấn Cường-Hàn Thủy Giang-Mạnh Bình)

Du Lịch Xanh: Sông Nước Tiền Giang

(MB-Hàn Thủy Giang)

THĂM XƯỞNG ĐÓNG TÀU CỦA GĐ TRẦN ĐỖ LIÊM

 

KHOẢNH KHẮC THÁP MƯỜI

 

 

 

GIAO  LƯU BUỔI TỐI TẠI BIỆT THỰ HOA MAI:

 

DANH SÁCH BẠN THƠ TẠI BTHM TỐI 20-12

 

 

SLIDE SHOW TOÀN CẢNH...

 

 

gẦN 2G SÁNG 21-12 TẠI CHỢ ĐÊM BÊN BỜ SÔNG TIỀN:

VŨ HỒNG TẶNG MB TÁC PHẨM : "VUHONG.COM&INFO - THƠ VĂN"

 

 

  Bài và ảnh: Mạnh Bình

 

Giới thiệu nhà thơ Trần Đỗ Liêm trên VTV1

doliem | 19 October, 2009 15:24

Các bạn thân mến!

Vừa qua, VTV1 có phát chương trình giới thiệu thơ Trần Đỗ Liêm. Tác giả có nhắn tin cho bạn bè để cùng chia sẻ nhưng cũng có một số bạn chưa coi được chương trình này.  Mạnh Bình  đã dùng máy ghi lại trực tiếp từ màn hình tivi buổi phát sóng này. Vì phim ghi lại nên chất lượng chưa cao. Nay Xin giới thiệu trước với bạn bè đoạn phim này; chờ khi nhà đài  gởi CD ghi hình tặng tác giả, TĐL tôi sẽ post lại. Mến chào và cảm ơn bạn bè gần xa!

 

 

Trích đoạn giới thiệu thơ Trần Đỗ Liêm

 

 

Toàn bộ cuộc trò chuyện ( 19 phút 22 giây) có lẽ vượt quá thời lượng mà You tube cho  phép (Giới hạn trong 10 phút) nên các bạn có thể xem trực tiếp từ link trên (Bấm phải để lấy link)

 

chào buổi sáng

doliem | 17 August, 2009 08:26



      Các bạn thân mến! Xin lỗi các bạn vì sự vắng mặt trên blogs cả tháng nay! Lý do vì máy bị virut và cũng bận rộn quá.Bữa các bạn trong hội Tây Ninh tới gặp trời mưa nên khong được vui lắm mong các bạn thông cảm nha! tới đây sẽ tích cực hơn .Cảm ơn Mạnh Bình đã sửa chữa trang ảnh bị virus căn hư . 

 

Thơ và ảnh Tam Đảo

doliem | 29 May, 2009 22:42



 

 

TAM ĐẢO- NHỚ

 

Đêm lặng lẽ mây luồn phố nhỏ

Vườn thung mơn mởn su su

Đèn e ấp hắt bóng vàng cuối phố

Tầng thấp tấng cao gió chuyển ù ù,

Ta nện gót trên ngoằn ngoèo Tam Đảo

Mây quàng vai lạnh toát áo choàng

Bỗng rùng mình chia xa cách trở

Nhớ mong tràn ngập không gian

Đếm thời khắc khe chảy dài róc rách

Dế giao tình hòa nhạc tê mê

Nơi đó giờ này đèn còn tỏ?


 

Dáng ai nghiêng ngõ nhỏ khuya về.

Đơn độc giữa phòng không đất lạ,

Tự do ư? xung sướng? chắc gì!

Sự trói buộc nhiều khi thành hoan hỉ

Người ở nhà có nhớ kẻ ra đi?

Chung quanh ta đỉnh cao ngút ngát

Phố trên non dìu dặt mây bay

Ve réo rắt gọi hồn về nơi đó  

Ai thấu lòng thi sĩ chiều nay!

 

                                            Ngày 23/5/2009

                     TĐL

Tặng các bạn mấy tấm ảnh thuyền trưởng quốc gia làm kỷ niệm

doliem | 30 April, 2009 11:02

Ảnh thuyền trưởng quốc gia Trần Đỗ LiêmẢnh thuyền trưởng quốc gia Trần Đỗ LiêmẢnh thuyền trưởng quốc gia Trần Đỗ Liêm     Preview    Preview    Preview
1 2 3  Sau»
Accessible and Valid XHTML 1.0 Strict and CSS
Powered by vnWeblogs.